-Bà già mấy hôm đi đâu tôi rẽ qua không thấy ?
-Đi đâu bà, tôi ở trong nhà chứ đâu
-Quái lạ, tôi gõ cửa ầm lên ấy, chả thấy động tĩnh gì. Tôi lại tưởng bà theo gương thằng cháu Monster lên núi :))
-À, chả là mấy hôm nay tôi nổi hứng học đàn …pi a lô :)), chắc âm thanh trong nhà hơi ồn nên nghe bên ngoài không rõ
-Ối trời trời. Trách chi mùa Đông Xuân năm nay Sài Gòn lạnh thế. Thôi tôi xin bà nha, bà mà đàn được pi a lô thành thạo khéo lại “tuyết rơi mùa hè” nữa thì cơ khổ cho chúng tôi :)). Bà có biết trời lạnh là chi phí cho cuộc sống tăng lên lắm không hả, nào áo sống, nào chăn mền, nào củi đuốc, haizza, hôm nay giá cả thị trường lại tăng nhẹ, cam từ 15 ngàn lên 16 ngàn 1 kg; gạo từ 89 ngàn lên 90 ngàn 3 kg, thịt từ….
-Thôi thôi tôi xin, ai chả biết mấy cái con số của bà. Bà không thông báo thì tôi cũng đang chán hết cả đời đây. Biết sao không, hôm qua cái cây kim đan len của tôi ấy, huhuhu, tôi đan sao mà nó gãy rồi và hichic
-Và….
-Và sáng nay chả hiểu sao lại đến lượt cái bàn đạp của chiếc pi a lô yêu quý của tôi, nó cũng… gãy nốt :)).
– Chết thôi, nhẽ chúng thấy lòng ham học của bà lên cao quá nên sợ :))
-Nhẽ lại thế, cơ mà, nói thật với bà, nhà văn nhà thơ nghèo lắm, trong cái đội quân của tập đoàn “Những người thích tiền” toàn những người thuộc giới này cả :))). Tôi cũng chỉ muốn học thêm một cái nghề khác đặng kiếm thêm chút đỉnh đắp đổi qua ngày thôi ai dè ông trời chả thương, huhuhu
-Đừng có sụt sùi nữa có được không. Tôi cũng đang nẫu ruột luôn đây. Huhuhu
-Có chuyện gì hả ? Giá cả tăng có 1 đồng nhưng lương bà mới được tăng lên 2 đồng mà :))
-Không phải chuyện đó. Là chuyện thằng nhỏ nhà tôi nó mê điện thoại quá. Nhưng Bụt chùa nhà không thiêng, tôi nói chả ăn thua gì, thôi giờ bà sang bà “xử lý” nó giùm tôi :)), biết đâu lại có tiến triển, đấy có việc cho bà rồi nhá, chúng ta hai bên đều có lợi
-Nhưng răng chẳng còn :)). Giờ bà bảo tôi phải làm gì với lũ nhóc ?
-Cực dễ
-????
– Đọc ther :)) mà ther của bà nữa thì càng có công dụng :)). Chúng nghe cái xỉu liền, khỏi cần tiếng gầm rú của những sư tử hổ báo trong nhà :)). Mà xỉu rồi thì đâu còn có thể dán mắt vào cái điện thoại được nữa.
-Ơ bà này thông minh thật. Từ thuở cha sanh mẹ đẻ giờ tôi mới biết được thêm một công dụng tuyệt diệu nữa của thơ ca :)): Cai nghiện điện thoại. Hay, để tôi alo lên cục sở hữu trí tuệ, đăng ký cái phát minh này cho bà nhá nhá
Mình nói xong chỉ nghe được tiếng tít tít đầu dây bên kia. Chắc mụ đã bận đi cộng sổ chi tiêu ngày :)): Hôm nay ngày mười tám tháng hai, tiền điện giảm do nhiệt độ ngoài trời luôn dao động ở ngưỡng 20 độ. Thật là thích quá đi :))…
Thôi thì kệ mấy mẹ già bạn mình đi :)). Chưa sang đọc ther cai nghiện điện thoại cho con mấy bả được :)) thì mình đọc ther cho con mình vậy.
Ai dè nghe xong con mình không những không xỉu :)) mà ra chiều đăm chiêu si nghĩ ghê lắm, rồi nó bảo mình:
-Mẹ, con nghĩ rồi. Không hiểu sao lên lớp mười một con cảm thấy rất thích học môn Tin học. Nên con quyết định thay đổi ngành học, con sẽ theo ngành lập trình ở bậc đại học.
Ôi giời ơi, lần này người xỉu là…mình :)). Nhẽ nào là tại ther mà con cái nó lại thành ra thế :)).
Có bao giờ mà lại nghĩ có ngày con mình nó trở thành lập trình viên. Nhẽ nó tìm được cảm hứng từ việc đứng trước cửa hang, nghiến răng thật lực và hô lên câu thần chú huyền thoại của ngài Mắc cọp:
Vàng ơi, à quên, vừng ơi mở cửa ra :))))

Tết đã đi qua được gần hai tuần nhưng không khí lạnh dường như vẫn còn ở lại. Sài Gòn năm nay thời tiết thật là lạ, mát mẻ lắm.
Có những lúc khí trời như mùa thu, với lá vàng rụng trải dài khắp phố. Hôm qua mình đã ngỡ ngàng khi ngang qua đoạn ngã tư gần nhà mình thì bắt gặp hình ảnh “cây bàng lá đỏ”.
Khuất sau bức tường cao ngăn cách một khu đất rộng tĩnh lặng với con đường luôn tấp nập phía trước, một thân bàng cao mảnh khảnh với nhiều cành tua tủa vươn lên và đập ngay vào mắt người đi đường bởi những tán lá màu cam, màu vàng, hoặc hơi chút tía.
Những tán lá rực lửa làm bừng sáng cả góc phố, trên nền trắng xám nhợt nhạt nơi đường chân trời.
Có những lúc đúng là khí trời Xuân. Hửng chút nắng đấy rồi lại tắt ngay. Nguyệt quế thơm lừng, huỳnh liên rực rỡ và lộc vừng cành lá xanh mướt.
Tối hôm trước còn có cả mưa, cơn mưa nhỏ như là kiểu mưa bụi mùa Xuân.
Có lẽ nào mùa Xuân phương Nam lại có mưa bụi, hẳn phải có chứ, bởi cách đây ba mươi năm nó đã được đưa cả vào bài hát rồi mà.
Bạn có còn nhớ băng nhạc ‘Mưa bụi” phát hành ở Sài Gòn ? Ca khúc chủ đề “Mưa bụi” đã khuynh đảo khắp hang cùng ngõ hẻm, từ thành thị đến thôn quê, đâu đâu cũng nghe “Mưa bụi nhạt nhòa thôi hết tình tôi. Nay người đi rồi tôi biết tìm đâu?”
Bầu trời trong trẻo với thời tiết mát mẻ làm cho mùa Xuân là mùa lý tưởng nhất để đi vãn cảnh. Bởi vậy mới có cụm từ “du Xuân”.
Tết năm nay có mẹ nên mình đi chùa nhiều. Mùng một Tết chúng mình bắt tàu điện đi lên An Phú viếng một ngôi chùa rất rộng rãi nằm ngay mặt tiền xa lộ Võ Nguyên Giáp.
Tàu điện chật cứng người, hành khách đứng cứ nép cả vào nhau nhưng thực sự không ai cảm thấy cáu kỉnh bực bội.
Có lẽ cái không khí Tết, cái đẹp của bộ quần áo mới mà mỗi người đang diện, cái háo hức của hành trình đi chơi khiến cho mỗi người đều như cởi mở và bao dung hơn.
Nói như các cụ nhà mình thì đầu Xuân năm mới cứ phải vui tươi lên, đừng có ỉu xìu như cái bánh đa nhúng nước mà dông cả năm (đừng đùa, các bô lão ngày xưa nói câu nào là “chết” câu đấy, con cháu biết thân biết phận cứ dựa cột mà nghe, cấm cãi :)).
Đứng cạnh mình trên tàu là một đôi vợ chồng già. Ông bà mình đoán cũng xấp xỉ tám mươi, hơn mẹ mình độ chục tuổi, đầu tóc bạc phơ nhưng môi lại thắm hồng màu son :)).
Bà mặc một chiếc áo dài màu thiên thanh, cổ quàng chiếc khăn lụa tím nhạt. Duyên dáng quá! Đúng “Cô Ba Sài Gòn” đây rồi, cô Ba của khúc hát “Biết anh thích màu trời. Em đã bồi hồi chọn màu áo xanh”.
Ông lão cũng “sành điệu” chẳng kém, chuẩn boy phố nhá, mũ phớt, quần âu, áo sơ mi trắng lại còn thêm quả cravat đỏ.
Một “cặp đôi hoàn hảo”!
Ông bà rất nhỏ nhẹ, thi thoảng lại tủm tỉm cười với nhau, nói với mình là cô con gái của họ: “Ba mẹ thích lắm em. Hôm nay chị đưa hai cụ đi tàu điện lên Bến Thành chụp hình kỷ niệm sáu mươi năm họ về chung một nhà”.
Chia tay, mình xuống ga gần hơn, cũng kịp chúc hai cụ có thêm hơn hai mươi năm cuối bên nhau như thế, như sáu mươi năm họ đã bên nhau.
Ai bảo sân ga chỉ dành cho lớp trẻ ?

Xuống ga An Phú, mẹ con bà cháu mình đi bộ ngược trở lại thêm 2km nữa là đến chùa.
Ngày Tết, đường vắng, các tòa nhà cao ốc dọc xa lộ cũng thưa vắng. Trên vỉa hè trước sảnh các tòa nhà chỉ thấy nhiều người ngoại quốc đi lại. Khu vực An Phú – Thảo Điền có lẽ là một trong những khu tập trung đông người nước ngoài sinh sống nhất của thành phố.
Nên cũng dễ hiểu khi thấy số lượng người Nhật, người Hàn hay người Âu Mỹ trên những chuyến tàu Metro khá là nhiều. Tàu điện vừa nhanh, vừa rẻ, vừa tiện lại an toàn luôn là sự lựa chọn của những người ở các quốc gia đã quá quen thuộc với việc di chuyển bằng phương tiện giao thông công cộng.
Ngôi chùa nằm trên một khuôn viên rộng, mang kiến trúc Phật giáo đặc trưng chùa Nam Bộ với những ngọn tháp cao, nổi bật một cây bồ đề xum xuê, rợp bóng mát ngay phía ngoài pháp viện.
Ánh nắng chiều tà óng ả xuyên qua những cột trụ đá vững chãi nâng đỡ bên trên những mái vòm lợp bằng thứ ngói già lửa cũng màu ngà, kéo những vệt dài xuống bậc thềm lát đá hoàng thạch sáng bóng nơi cửa chánh điện.
Từng hồi chuông vang lên, một cách chậm rãi, như cử chỉ của những người viếng thăm chùa ngày đầu năm. Một cảm giác hết sức thanh tịnh đến với tất cả mọi người, dù bên ngoài là phố thị ồn ã, với trập trùng những khối nhà cao tầng bao quanh.
Lúc chúng mình về, hơn năm giờ chiều trời đã xâm xẩm tối. Quãng đường đi bộ về nhà ga cho mình cảm giác xa hơn vì chân đã mỏi. Nhưng con mình vẫn đi phăm phăm, đúng là tuổi trẻ có khác, tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu.
Bước lên đến cầu thang bộ bắc ngang qua xa lộ, mình bắt gặp hình ảnh tuyệt đẹp của buổi hoàng hôn khi mặt trời đỏ rực từ từ lặn, khuất dần sau tòa tháp Landmark, giống như một hòn bi ve lăn theo chiều dựng đứng trên một cây cột kim loại.
Kim loại là xương sống của mọi nền kinh tế.
Trong tự nhiên, giai đoạn “sáng tạo” kim loại diễn ra ở núi, đá, các tảng đá và quặng.
Trong cuộc sống kim loại là nền tảng cho các hoạt động.
Một vài trường hợp cụ thể.
Tòa nhà cao lớn dường kia được tạo thành từ những vật liệu: Sắt, thép, đá, bê tông; những thứ vật liệu này lại được tạo bởi những nguyên tố hóa học lấy từ lòng đất.
Đường ray mà những con tàu điện đang lăn bánh kia cũng được tạo bởi những thanh thép đặc biệt, loại thép hợp kim thấp với cường độ cao, bền và có khả năng chống ăn mòn.
Với những dự án lớn về giao thông của đất nước trong thời gian tới, nhiều công ty thép trong nước khẳng định họ hoàn toàn đủ khả năng cung ứng những loại thép đòi hỏi chất lượng cao này.

Kim loại về bản chất là hợp nhất, cung cấp cho chúng ta một loại vật liệu độc lập mạnh mẽ với môi trường vật lý xung quanh nó. Một nhà giả kim tìm kiếm kiến thức về kim loại và những bí mật về sự biến đổi của nó.
Người ta có thể dùng sắt để chế tạo vũ khí và bán nó đổi lấy vàng. Trong các cuộc xung đột, những mỏ khoáng sản quý hiếm còn được xem là kho báu mà bên tham chiếm nào cũng muốn chiếm giữ.
(VOV) 𝑉𝑢̛̀𝑎 𝑞𝑢𝑎 𝐶ℎ𝑖́𝑛ℎ 𝑞𝑢𝑦𝑒̂̀𝑛 𝑐𝑢̉𝑎 𝑜̂𝑛𝑔 𝑇𝑟𝑢𝑚𝑝 đ𝑎̃ đ𝑒̂̀ 𝑥𝑢𝑎̂́𝑡 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑈𝑘𝑟𝑎𝑖𝑛𝑒 𝑟𝑎̆̀𝑛𝑔 𝑊𝑎𝑠ℎ𝑖𝑛𝑔𝑡𝑜𝑛 𝑚𝑢𝑜̂́𝑛 đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑐𝑎̂́𝑝 50% 𝑞𝑢𝑦𝑒̂̀𝑛 𝑠𝑜̛̉ ℎ𝑢̛̃𝑢 𝑘ℎ𝑜𝑎́𝑛𝑔 𝑠𝑎̉𝑛 đ𝑎̂́𝑡 ℎ𝑖𝑒̂́𝑚 𝑐𝑢̉𝑎 𝑞𝑢𝑜̂́𝑐 𝑔𝑖𝑎 𝑛𝑎̀𝑦, đ𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑜̛̀𝑖 𝑐ℎ𝑜 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡, 𝑀𝑦̃ 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑒̂̉ 𝑡𝑟𝑖𝑒̂̉𝑛 𝑘ℎ𝑎𝑖 𝑞𝑢𝑎̂𝑛 đ𝑜̣̂𝑖 đ𝑒̂́𝑛 đ𝑒̂̉ 𝑏𝑎̉𝑜 𝑣𝑒̣̂ 𝑐𝑎́𝑐 𝑚𝑜̉ 𝑘ℎ𝑜𝑎́𝑛𝑔 𝑠𝑎̉𝑛 đ𝑜́ 𝑛𝑒̂́𝑢 đ𝑎̣𝑡 𝑡ℎ𝑜̉𝑎 𝑡ℎ𝑢𝑎̣̂𝑛 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑁𝑔𝑎 đ𝑒̂̉ 𝑐ℎ𝑎̂́𝑚 𝑑𝑢̛́𝑡 𝑥𝑢𝑛𝑔 đ𝑜̣̂𝑡.
𝑇ℎ𝑎𝑦 𝑣𝑖̀ 𝑡𝑟𝑎̉ 𝑡𝑖𝑒̂̀𝑛 𝑐ℎ𝑜 𝑣𝑖𝑒̣̂𝑐 𝑚𝑢𝑎 𝑐𝑎́𝑐 𝑚𝑜̉ 𝑘ℎ𝑜𝑎́𝑛𝑔 𝑠𝑎̉𝑛, 𝑡ℎ𝑜̉𝑎 𝑡ℎ𝑢𝑎̣̂𝑛 𝑠𝑜̛̉ ℎ𝑢̛̃𝑢 𝑠𝑒̃ 𝑙𝑎̀ 𝑐𝑎́𝑐ℎ đ𝑒̂̉ 𝑈𝑘𝑟𝑎𝑖𝑛𝑒 ℎ𝑜𝑎̀𝑛 𝑡𝑟𝑎̉ 𝑐ℎ𝑜 𝑀𝑦̃ ℎ𝑎̀𝑛𝑔 𝑡𝑦̉ 𝑈𝑆𝐷 𝑡𝑖𝑒̂̀𝑛 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̂̉𝑛 𝑔𝑖𝑎𝑜 𝑣𝑢̃ 𝑘ℎ𝑖́ 𝑣𝑎̀ 𝑐𝑎́𝑐 𝑘ℎ𝑜𝑎̉𝑛 ℎ𝑜̂̃ 𝑡𝑟𝑜̛̣ 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑚𝑎̀ 𝑊𝑎𝑠ℎ𝑖𝑛𝑔𝑡𝑜𝑛 đ𝑎̃ 𝑐𝑢𝑛𝑔 𝑐𝑎̂́𝑝 𝑐ℎ𝑜 𝐾𝑦𝑖𝑣 𝑘𝑒̂̉ 𝑡𝑢̛̀ 𝑥𝑢𝑛𝑔 đ𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑜̂̉ 𝑟𝑎 𝑣𝑎̀𝑜 𝑡ℎ𝑎́𝑛𝑔 2/2022, 𝑁𝐵𝐶 𝑑𝑎̂̃𝑛 𝑙𝑜̛̀𝑖 ℎ𝑎𝑖 𝑞𝑢𝑎𝑛 𝑐ℎ𝑢̛́𝑐 𝑀𝑦̃ 𝑐ℎ𝑜 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡.
Xin cung cấp thêm một thông tin liên quan,
(Vnexpress) 𝑁ℎ𝑜̂𝑚 – 𝑡ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝑝ℎ𝑎̂̀𝑛 𝑐ℎ𝑖́𝑛ℎ 𝑠𝑎̉𝑛 𝑥𝑢𝑎̂́𝑡 𝑙𝑜𝑛 𝑏𝑖𝑎 – 𝑡𝑎̆𝑛𝑔 ℎ𝑜̛𝑛 18% 𝑡ℎ𝑜̛̀𝑖 𝑔𝑖𝑎𝑛 𝑞𝑢𝑎, 𝑘ℎ𝑖𝑒̂́𝑛 𝑆𝑎𝑏𝑒𝑐𝑜 𝑙𝑜 𝑛𝑔𝑎̣𝑖 𝑎́𝑝 𝑙𝑢̛̣𝑐 𝑐ℎ𝑖 𝑝ℎ𝑖́ 𝑡𝑎̆𝑛𝑔, 𝑎̉𝑛ℎ ℎ𝑢̛𝑜̛̉𝑛𝑔 𝑏𝑖𝑒̂𝑛 𝑙𝑜̛̣𝑖 𝑛ℎ𝑢𝑎̣̂𝑛.
𝑇𝑜̂̉𝑛𝑔 𝑐𝑜̂𝑛𝑔 𝑡𝑦 𝑐𝑜̂̉ 𝑝ℎ𝑎̂̀𝑛 𝐵𝑖𝑎, 𝑟𝑢̛𝑜̛̣𝑢, 𝑛𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑔𝑖𝑎̉𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑡 𝑆𝑎̀𝑖 𝐺𝑜̀𝑛 (𝑆𝑎𝑏𝑒𝑐𝑜) 𝑚𝑜̛́𝑖 đ𝑎̂𝑦 𝑡𝑜̂̉ 𝑐ℎ𝑢̛́𝑐 𝑐𝑢𝑜̣̂𝑐 𝑔𝑎̣̆𝑝 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑐𝑎́𝑐 𝑛ℎ𝑎̀ đ𝑎̂̀𝑢 𝑡𝑢̛. 𝑇ℎ𝑒𝑜 𝑏𝑎́𝑜 𝑐𝑎́𝑜 𝑐𝑢̉𝑎 𝐶𝑜̂𝑛𝑔 𝑡𝑦 𝐶ℎ𝑢̛́𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑜𝑎́𝑛 𝑉𝑖𝑒𝑡𝐶𝑎𝑝 𝑡𝑢̛̀ 𝑐𝑢𝑜̣̂𝑐 𝑔𝑎̣̆𝑝 𝑛𝑎̀𝑦, 𝑏𝑎𝑛 𝑙𝑎̃𝑛ℎ đ𝑎̣𝑜 𝑆𝑎𝑏𝑒𝑐𝑜 𝑏𝑎̀𝑦 𝑡𝑜̉ 𝑙𝑜 𝑛𝑔𝑎̣𝑖 𝑔𝑖𝑎́ 𝑛ℎ𝑜̂𝑚 𝑏𝑖𝑒̂́𝑛 đ𝑜̣̂𝑛𝑔 𝑚𝑎̣𝑛ℎ 𝑙𝑎̀𝑚 𝑡𝑎̆𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑖 𝑝ℎ𝑖́ 𝑑𝑢̛̣ 𝑝ℎ𝑜̀𝑛𝑔 𝑣𝑎̀ 𝑔𝑎̂𝑦 𝑘ℎ𝑜́ 𝑘ℎ𝑎̆𝑛 𝑐ℎ𝑜 𝑘𝑒̂́ ℎ𝑜𝑎̣𝑐ℎ 𝑡𝑎̀𝑖 𝑐ℎ𝑖́𝑛ℎ 𝑐𝑢̉𝑎 ℎ𝑜̣.
𝑁ℎ𝑜̂𝑚 𝑙𝑎̀ 𝑡ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝑝ℎ𝑎̂̀𝑛 𝑞𝑢𝑎𝑛 𝑡𝑟𝑜̣𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑠𝑎̉𝑛 𝑥𝑢𝑎̂́𝑡 𝑏𝑖𝑎 đ𝑜́𝑛𝑔 ℎ𝑜̣̂𝑝. 𝐺𝑎̂̀𝑛 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑎̆𝑚 𝑞𝑢𝑎, 𝑔𝑖𝑎́ 𝑛𝑔𝑢𝑦𝑒̂𝑛 𝑙𝑖𝑒̣̂𝑢 𝑛𝑎̀𝑦 𝑙𝑖𝑒̂𝑛 𝑡𝑢̣𝑐 𝑏𝑖𝑒̂́𝑛 đ𝑜̣̂𝑛𝑔, ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑜̛̉ 2.639 𝑈𝑆𝐷 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑡𝑎̂́𝑛. 𝑀𝑢̛́𝑐 𝑛𝑎̀𝑦 𝑡𝑎̆𝑛𝑔 18% 𝑠𝑜 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑐𝑢̀𝑛𝑔 𝑘𝑦̀.
𝑇ℎ𝑒𝑜 𝑑𝑜𝑎𝑛ℎ 𝑛𝑔ℎ𝑖𝑒̣̂𝑝, 𝑥𝑢𝑛𝑔 đ𝑜̣̂𝑡 đ𝑖̣𝑎 𝑐ℎ𝑖́𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑖̣, 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑙𝑎̀ 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑛 𝑠𝑢̛̣ 𝑁𝑔𝑎 – 𝑈𝑘𝑟𝑎𝑖𝑛𝑒 𝑎̉𝑛ℎ ℎ𝑢̛𝑜̛̉𝑛𝑔 𝑙𝑜̛́𝑛 đ𝑒̂́𝑛 𝑛𝑔𝑢𝑜̂̀𝑛 𝑐𝑢𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑜̂𝑚 𝑡𝑜𝑎̀𝑛 𝑐𝑎̂̀𝑢 𝑑𝑜 𝑁𝑔𝑎 𝑙𝑎̀ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑎̀ 𝑠𝑎̉𝑛 𝑥𝑢𝑎̂́𝑡 𝑙𝑜̛́𝑛 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡ℎ𝑒̂́ 𝑔𝑖𝑜̛́𝑖. 𝐶𝑎́𝑐 𝑙𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑝ℎ𝑎̣𝑡 𝑙𝑎̀𝑚 ℎ𝑎̣𝑛 𝑐ℎ𝑒̂́ 𝑛𝑔𝑢𝑜̂̀𝑛 𝑐𝑢𝑛𝑔, đ𝑎̂̉𝑦 𝑔𝑖𝑎́ 𝑛ℎ𝑜̂𝑚 𝑡𝑎̆𝑛𝑔.
𝑁𝑔𝑜𝑎̀𝑖 𝑟𝑎, 𝑏𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑝ℎ𝑎́𝑝 ℎ𝑎̣𝑛 𝑐ℎ𝑒̂́ 𝑥𝑢𝑎̂́𝑡 𝑘ℎ𝑎̂̉𝑢 𝑡𝑢̛̀ 𝑐𝑎́𝑐 𝑛𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑠𝑎̉𝑛 𝑥𝑢𝑎̂́𝑡 𝑙𝑜̛́𝑛 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑇𝑟𝑢𝑛𝑔 𝑄𝑢𝑜̂́𝑐 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑖𝑒̂́𝑛 𝑛𝑔𝑢𝑜̂̀𝑛 𝑐𝑢𝑛𝑔 𝑛𝑔𝑢𝑦𝑒̂𝑛 𝑙𝑖𝑒̣̂𝑢 𝑛𝑎̀𝑦 𝑏𝑖̣ 𝑡ℎ𝑎̆́𝑡 𝑐ℎ𝑎̣̆𝑡.
𝑆𝑎𝑏𝑒𝑐𝑜 𝑐ℎ𝑜 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡 ℎ𝑜̣ 𝑠𝑒̃ 𝑑𝑢̛̣ 𝑝ℎ𝑜̀𝑛𝑔 𝑛𝑔𝑢𝑦𝑒̂𝑛 𝑙𝑖𝑒̣̂𝑢 𝑛𝑎̀𝑦 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑜̛̀𝑖 𝑔𝑖𝑎𝑛 𝑛𝑔𝑎̆́𝑛 ℎ𝑜̛𝑛, 𝑡ℎ𝑎𝑦 𝑣𝑖̀ 6-12 𝑡ℎ𝑎́𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑡𝑟𝑢̛𝑜̛́𝑐. 𝑉𝑖𝑒̣̂𝑐 𝑛𝑎̀𝑦 𝑛ℎ𝑎̆̀𝑚 𝑡𝑎̆𝑛𝑔 𝑙𝑖𝑛ℎ ℎ𝑜𝑎̣𝑡, 𝑔𝑖𝑢́𝑝 𝑑𝑜𝑎𝑛ℎ 𝑛𝑔ℎ𝑖𝑒̣̂𝑝 đ𝑎̀𝑚 𝑝ℎ𝑎́𝑛 𝑐ℎ𝑖 𝑝ℎ𝑖́ 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̂̉𝑛 đ𝑜̂̉𝑖 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑛ℎ𝑎̀ 𝑐𝑢𝑛𝑔 𝑐𝑎̂́𝑝.

Trong lịch trình, chúng mình định đi tiếp từ An Phú lên Bến Thành, nhưng nhà ga quá tải, đông quá là đông nên đành để sang ngày hôm sau, tức ngày mồng hai Tết còn lúc đó chúng mình bắt tàu xuôi lại về nhà dưới Thủ Đức.
Trời đã tối hẳn. Phố đã lên đèn. Đường vắng nhưng Quán phở Nam Định mới mở ngay dưới con đường gần nhà mình vẫn hoạt động nhộn nhịp như không hề có Tết.
“Tết cứ ra đây nhá, chị không đóng quán. Đóng cũng chẳng biết làm gì, buồn lắm ngồi không lại càng nhớ quê.”
Trước tết chị chủ nói với mình thế.
Nghe cô em gái bạn mình bảo vợ chồng chủ quán vốn là cựu sinh viên trường Xây dựng, đi làm công sở chán rồi giờ không thích nữa, bung ra mở quán.
Quán ngon, sạch sẽ nên luôn đông khách. Mùi nước dùng của món ăn quốc hồn quốc túy bốc lên nghi ngút. Đi tàu điện phải cuốc bộ nhiều nên cả ba bà cháu đều đói.
Chẳng cần phải ther thiếc gì cả, lúc này, cái món ăn này mới làm chúng mình xỉu đây, ngay tắp lự :)).
Kệ, ai nói gì thì nói, mình cứ ăn hàng ngay từ ngày mùng Một :)): 40k 1 tô nhá, Phở Nạm, giá không khác gì ngày thường! :))).
Mấy ngày Tết mấy mẹ con bà cháu đi chơi loanh quanh thành phố toàn bằng tàu điện. Rất tiện lợi!
Nhưng đúng là có tuổi rồi, dù muốn hay không, sức khỏe cũng có khác. Mình nhận ra mẹ không còn trường sức như xưa nữa nên chuyến đi dài ngày dự định xuống miền Tây đành để lần sau mẹ vào vậy. Mẹ mình cũng say xe kinh khủng khiếp như mình, cứ đi ô tô trên trăm cây là kiểu gì cũng “vật vã” trên xe suốt hành trình!
Trước khi mẹ về mình cũng đưa mẹ đi một ngôi chùa khác ở núi Bà Đen Tây Ninh, gần hơn, sáng đi tối về.
Mình đi chùa Bà cũng đã lâu lắm rồi, hồi mới vào Sài Gòn, đi với các anh chị công ty cũ. Chạy xe máy từ Bình Tân, qua Củ Chi rồi sang đất Tây Ninh. Nhưng hôm rồi anh lái taxi đưa chúng mình đi hướng Bình Dương qua Bến Cát.
Nắng chói chang trải khắp vùng đất đỏ bạt ngàn cao su và các cây công nghiệp. Cái nắng miền Đông lúc cao điểm mùa khô cũng không phải dạng vừa đâu, khô rát, cháy bỏng da ấy.
Tuy vậy, vùng đất này may mắn làm sao lại có Hồ Dầu Tiếng với dòng nước mênh mông, xanh biếc như cái máy điều hòa đã góp phần hạ bớt nhiệt vùng biên.
Khi bạn thấy những ánh lấp lánh của mặt nước có nghĩa là núi Bà đã hiện ra trước mặt bạn.
Kể cũng lạ, giữa một vùng đất vô cùng bằng phẳng bỗng lại hiện ra một ngọn núi cao thế. Với độ cao 986m, đây là ngọn núi cao nhất miền Nam và được mệnh danh là “Đệ nhất thiên sơn”.
Núi Bà Đen là ngọn núi lửa đã tắt
Lần trước đến đây mình leo bộ lên chùa Bà, bây giờ có cáp treo nên hai mẹ con đi bằng cáp. Chùa Bà những ngày đầu Xuân dập dìu những người đi thăm thú “Ngựa xe như nước áo quần như nêm”.
Trong quần thể nhiều ngôi chùa trong khu núi Bà, mình rất ấn tượng với chùa Hang, bởi những khối đá lớn đủ hình dạng, tròn vo hay vuông vức xếp chồng lên nhau.
Những khối đã chắc đã được hình thành từ hàng nghìn năm, hay có thể mấy chục nghìn năm về trước. Nắng, mưa, sương giá không thể phá hủy mà chỉ càng làm tăng thêm vẻ đẹp của chúng.
Thời gian làm những khối đá cứ trơn tuột, nhẵn thín, một vẻ đẹp vừa hiện thực mà lại vừa bí ẩn. Vẻ đẹp của những nguyên tố được đẽo gọt bởi tự nhiên. Người ta nói đá có thể chữa lành bệnh tật về tinh thần và cảm xúc, chắc cũng chính nhờ vẻ đẹp nguyên sơ này của nó.
Lần bước xuống hang qua những khối đá, đứng trước bàn thờ Linh Sơn Thánh Mẫu, mình không nguyện cầu gì hơn hai chữ “Bình an”.
Rời chùa Bà, chúng mình còn đi cáp treo lên tận đỉnh, đến quần thể du lịch mới được xây dựng. Ở độ cao đến cả nghìn mét so với chân núi, không khí trở nên trong lành và cực kỳ mát mẻ.
Từ đây, phóng tầm mắt ra xa chúng mình thấy cả một không gian rộng lớn và vô cùng khoáng đạt bên dưới. Những khoảnh đất hình vuông xanh mướt cây cối; hồ Dầu Tiếng uốn khúc như dải lụa; mây bồng bềnh và nắng còn vương những sợi sương mỏng.
Đúng là như chốn bồng lai tiên cảnh thật!
Từ đây, trên đỉnh núi có cảm tưởng như mình đang “đứng trên vai một người khổng lồ”.
Người khổng lồ, sau những đợt phun trào dung nham dữ dội đã lại trở lên điềm tĩnh hơn bao giờ hết và là một biểu tượng đáng kinh ngạc của sự độc lập.
Cứ như thế, mặc cho bao biến động nó vẫn cứ đứng đó và quan sát một cách khách quan vào thế giới đang chuyển động không ngừng xung quanh.
Trong khi đó những ngôi đền, chùa trên núi cao cho một cảm giác về sự cô độc và siêu việt, nơi mỗi người có thể du hành vào thế giới nội tâm và tìm kiếm bản chất khách quan của bản thể vô danh của chính mình.
Chúng ta cảm thấy có sự kết nối với thế giới hữu hình, theo một cách rất tâm linh bằng những lời cầu nguyện.
Chúng ta cảm thấy mình được giải phóng khỏi những ý tưởng lỗi thời và sẵn sàng cho sự đổi mới.
Chúng ta cảm thấy mình trở nên cởi mở hơn với những ý tưởng mới, những cuộc phiêu lưu mới và nguồn cảm hứng mới.
Một niềm hy vọng và lạc quan khi chúng ta hít thở những cơn gió của thiên đường.
Trên đỉnh núi.
